2026. 6. 17. 07:23ㆍ운봉소식 2026년



Thành ngữ cổ: “Tử chi sở thận, trai – chiến – tật” (子之所愼 齋戰疾)
Câu “Tử chi sở thận, trai – chiến – tật” có nghĩa là: “Những điều Khổng Tử đặc biệt thận trọng là trai giới, chiến tranh và bệnh tật.” Mặc dù trong cuộc sống có rất nhiều việc cần phải lưu tâm và cẩn trọng, nhưng Khổng Tử đặc biệt nhấn mạnh ba điều này. Nội dung này được ghi lại trong chương 12 thiên Thuật Nhi (述而第七) của sách Luận Ngữ (論語).
Ở đây, chữ “Tử” (子) chỉ Khổng Tử, còn “Sở thận” (所愼) có nghĩa là những điều luôn ghi nhớ trong lòng, luôn cẩn trọng và không bao giờ hành động tùy tiện. Vậy tại sao trong vô vàn việc trên đời, Khổng Tử lại đặc biệt chú ý đến ba điều này? Chúng ta hãy lần lượt tìm hiểu.
Thứ nhất là Trai giới (齋戒)
Trai giới là việc thanh tẩy thân tâm, tránh xa những điều ô uế và bất tịnh trước khi tiến hành các nghi lễ tế tự. Từ xa xưa, điều này được coi trọng vì đó là cách con người giao cảm với thần linh và tổ tiên.
Trong thiên “Tế Nghĩa” (祭義) của sách Lễ Ký (禮記) có viết rằng:
“Người thực hành trai giới phải hết lòng thanh tịnh bên trong và giữ sự thanh tịnh bên ngoài. Trong những ngày trai giới, hãy nhớ đến nơi người được tế lễ từng sinh sống, nhớ đến nụ cười và lời nói của họ, nhớ đến những món ăn họ từng dùng, những điều họ yêu thích và những niềm vui họ từng hướng tới. Nếu làm được như vậy trong ba ngày, cuối cùng sẽ cảm nhận được sự hiện diện của người mà mình đang trai giới để tưởng nhớ.”
Tại đây xuất hiện hai khái niệm là Tán trai (散齋) và Trí trai (致齋). Theo quy định cổ, Tán trai được thực hiện trước trong bốn ngày, còn Trí trai kéo dài ba ngày.
Trong thời gian Tán trai, người ta tránh các việc như viếng tang, thăm bệnh, uống rượu hoặc những việc bị xem là không may mắn hay ô uế, nhằm giữ tâm hồn bình an. Trong thời gian Trí trai, người ta ở nhà, chuyên tâm tưởng nhớ đến đức hạnh, tình nghĩa của người được thờ cúng và loại bỏ mọi tạp niệm khác.
Người xưa tin rằng nếu thực hiện nghiêm túc cả Tán trai và Trí trai, đến ngày tế lễ có thể cảm nhận như người đã khuất hiện về trước mắt, thấp thoáng hình bóng hoặc như có tiếng nói vọng lại. Họ cho rằng nếu lòng thành đủ lớn thì thần linh sẽ cảm ứng, còn nếu không đủ thành tâm thì thần linh sẽ không ứng nghiệm.
Vì vậy, vào thời Triều Tiên (Joseon), quy định đã được giản lược thành hai ngày Tán trai và một ngày Trí trai, tổng cộng ba ngày. Điều này có lẽ phù hợp hơn với đời sống ngày nay. Nếu khó thực hiện đủ ba ngày, thì dù chỉ một ngày trai giới cũng tốt hơn là không thực hiện. Trong xã hội hiện đại, khi ý nghĩa của trai giới dần phai nhạt, chúng ta nên dành chút thời gian để nhìn lại bản thân và giữ tâm thanh tịnh trước những nghi lễ có ý nghĩa.
Thứ hai là Chiến tranh
Chiến tranh, dù vì bất kỳ lý do nào, cũng luôn kéo theo thương vong và đau khổ. Một khi chiến tranh nổ ra, những thiệt hại về quân sự, kinh tế và văn hóa sẽ vô cùng to lớn. Không chỉ con người mất mạng mà tài sản cũng bị hủy hoại. Chính vì thế Khổng Tử đặc biệt cảnh giác đối với chiến tranh.
Ngày nay, trong một xã hội khoa học phát triển vượt bậc với hệ thống thông tin liên lạc và máy móc hiện đại, vũ khí cũng đã trở nên cực kỳ tiên tiến. Nếu chiến tranh xảy ra, hậu quả không còn giống những cuộc xung đột cục bộ trong quá khứ mà có thể dẫn đến sự tàn phá hoàn toàn, để lại những vùng đất hoang tàn không còn sự sống.
Bởi vậy, dưới ngọn cờ hòa bình, cùng tồn tại và cùng phát triển của nhân loại, chúng ta cần noi theo sự thận trọng của Khổng Tử đối với chiến tranh và nỗ lực để chiến tranh không còn xảy ra trên hành tinh này.
Thứ ba là Bệnh tật
Điều thứ ba mà Khổng Tử đặc biệt lưu tâm là bệnh tật.
Ở đây, bệnh tật được hiểu là những căn bệnh liên quan trực tiếp đến cuộc sống và sinh mệnh của mỗi cá nhân. Vì liên quan đến sự sống còn của con người nên không thể xem nhẹ.
Nếu đời người chỉ có một lần, thì ai cũng mong muốn được sống khỏe mạnh và trân trọng sinh mệnh quý giá của mình. Tuy nhiên, sức khỏe không thể tự nhiên được duy trì. Chúng ta cần tránh ăn quá nhiều, uống quá độ, duy trì vận động hợp lý, xây dựng lối sống điều độ và cân bằng, ăn uống khoa học, sinh hoạt đúng giờ và thường xuyên tập luyện phù hợp với thể trạng của mình. Làm được như vậy sẽ góp phần phòng ngừa bệnh tật.
Nhân loại đã từng trải qua đại dịch COVID-19 – một biến cố mà trước đó ít ai có thể hình dung. Toàn thế giới đã phải cùng nhau chống lại bệnh truyền nhiễm. Không thể quy trách nhiệm cho riêng ai, nhưng tất cả đều chịu ảnh hưởng của đại dịch. Ngay cả hiện nay, những tác động của nó vẫn còn tiếp diễn. Vì vậy, có lẽ người hiện đại chúng ta hiểu rõ hơn bao giờ hết tầm quan trọng của việc phòng ngừa bệnh tật.
Bởi lẽ, trải nghiệm trực tiếp luôn mang lại sự thức tỉnh sâu sắc hơn những kiến thức chỉ học được qua sách vở hay giáo dục gián tiếp.
Nhân Ngày Tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ
Năm nay là lần thứ 71 tổ chức Ngày Tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ.
Nếu không có chiến tranh, biết bao người đã có thể sống một cuộc đời bình yên và hạnh phúc bên gia đình. Nhưng vì chiến tranh, họ buộc phải bước vào những cuộc chiến không mong muốn và nhiều người đã ngã xuống nơi đất khách quê người. Vì vậy, ngày tưởng niệm được tổ chức nhằm tri ân, an ủi và cầu phúc cho những linh hồn trung nghĩa ấy.
Mỗi chúng ta hãy dành ít nhất một ngày với tâm thế trang nghiêm và thành kính để tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã hy sinh vì đất nước. Đồng thời, hãy cùng nguyện cầu để trên trái đất này sẽ không bao giờ còn những linh hồn oan khuất sinh ra bởi chiến tranh nữa.
Tác giả: Geumcheon Lee Hak-gyu
Huấn trưởng Trường tư thục Công An (Gongan Seodang)

Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Sandeok-ri, Unbong. Tôi là con trai thứ hai trong gia đình có ba trai hai gái, và người anh cả của tôi là ông Kim Eop-jung ở Sandeok-ri.
Khi tôi còn nhỏ, hầu như gia đình nào ở nông thôn cũng đều khó khăn. Những nhà có cuộc sống sung túc rất hiếm. Thế nhưng nghĩ lại, hoàn cảnh gia đình tôi có lẽ còn khó khăn hơn nhiều gia đình khác. Dù rất muốn học thêm nhưng điều kiện không cho phép. Sau khi học xong bậc tiểu học, tôi phải rời quê từ khi còn rất trẻ để đi làm nơi đất khách. Khi ấy, gia đình cần bớt đi một miệng ăn, và việc mưu sinh là điều cấp thiết hơn tất cả.
Thời gian cứ thế trôi qua trong bộn bề cuộc sống. Mỗi ngày đều bận rộn với chuyện cơm áo gạo tiền nên tôi không có cơ hội nghĩ nhiều đến việc học. Nhưng sâu trong lòng vẫn luôn còn đó niềm tiếc nuối vì không được tiếp tục con đường học vấn. Ngay cả khi cuộc sống dần ổn định hơn theo năm tháng, cảm giác ấy vẫn không hề mất đi. Mỗi khi nhớ lại những ngày vui chơi cùng bạn bè trên sân trường hay những giờ học trong lớp, tôi lại thấy nhớ và tiếc nuối quãng thời gian được học tập.

Chính vì vậy, từ năm 2010, tôi bắt đầu gửi học bổng 200.000 won mỗi năm cho Trường Tiểu học Unbong – ngôi trường cũ của mình. Số tiền không lớn, nhưng đó là tấm lòng mong muốn giúp đỡ các thế hệ đàn em. Năm 2016, tôi còn tặng cho nhà trường một cây đàn piano trị giá hơn một triệu won. Đó là cách tôi gửi gắm ước mơ còn dang dở của mình đến các em học sinh, mong các em có thể tiếp tục thực hiện những điều mà tôi chưa làm được.
Có thể với nhiều người đây chỉ là việc nhỏ. Nhưng đối với tôi, đó là điều vô cùng ý nghĩa vì giúp tôi phần nào vơi đi nỗi tiếc nuối về việc học hành. Hơn hết, điều khiến tôi tự hào là đã duy trì việc này liên tục suốt hơn mười năm mà không gián đoạn một năm nào. Mỗi năm trôi qua, tôi lại càng mong các thế hệ đàn em có thể nuôi dưỡng ước mơ, bước ra thế giới rộng lớn hơn và trở thành những người có ích cho xã hội.
Lý do tôi viết những dòng này cũng không có gì đặc biệt. Tôi chỉ muốn nói rằng việc giúp đỡ thế hệ trẻ và góp phần xây dựng tương lai cho quê hương không phải là điều chỉ những người giàu có mới làm được. Dù là sự giúp đỡ nhỏ bé, nó vẫn có thể trở thành nguồn động viên cho ai đó, và nguồn động viên ấy lại tiếp tục lan tỏa thành những nghĩa cử tốt đẹp khác. Tôi luôn nghĩ rằng việc trao lại cho thế hệ sau sự ấm áp và tình thương mà mình từng nhận được chính là trách nhiệm của người đi trước.
Tôi học không nhiều nên cũng không biết nói những lời to tát. Tôi chỉ muốn đền đáp phần nào tình yêu thương và sự đùm bọc mà quê hương đã dành cho mình. Và nếu sức khỏe còn cho phép, tôi vẫn muốn tiếp tục dành sự quan tâm cho ngôi trường cũ và các thế hệ học sinh sau này. Đó là cách nhỏ bé để tôi bày tỏ lòng biết ơn đối với quê hương nơi mình đã sinh ra và lớn lên.
Người viết: Kim Hee-jung
Cựu học sinh Trường Tiểu học Unbong
Người với Người
Trưởng thôn Oh Yong-tak của làng Yupyeong
Người cao niên đáng kính của làng Yupyeong
Trong số các trưởng thôn tham dự Hội đồng Trưởng thôn xã Unbong, ông Oh Yong-tak (sinh năm 1946), Trưởng thôn làng Yupyeong, là người lớn tuổi nhất. Thế nhưng đến nay ông vẫn sở hữu sức khỏe dẻo dai và tinh thần hoạt động không hề thua kém lớp trẻ. Ông cho biết bí quyết giữ gìn sức khỏe của mình là luôn sống với tinh thần lạc quan, vui vẻ và suy nghĩ tích cực.

Ông Oh sinh ra là người con út trong gia đình có một trai một gái, là con của ông Oh Jae-bong và bà Kim Seong-im. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng khó khăn khi đất nước vẫn còn mang nặng dấu vết của Chiến tranh Triều Tiên. Khi ấy, phần lớn các gia đình nông thôn đều sống trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn lương thực và nhu yếu phẩm. Trẻ em từ nhỏ đã phải phụ giúp gia đình mưu sinh, đó là điều rất bình thường trong xã hội lúc bấy giờ.
Khoảng năm chín tuổi, gia đình ông chuyển đến làng Yupyeong. Khi học lớp 4 tiểu học, ông được người bác đang điều hành một cửa hàng lớn tại huyện Hadong, tỉnh Gyeongsang Nam-do gọi về sống cùng. Vào thời đó, việc gửi con đến nhà họ hàng để tìm kiếm cơ hội học tập và cuộc sống tốt hơn là điều khá phổ biến. Vì vậy, từ nhỏ ông đã vừa sinh sống vừa phụ giúp công việc cho người bác của mình.
Năm 1960, khi tốt nghiệp Trường Tiểu học Hadong, Hàn Quốc đang trong giai đoạn khôi phục kinh tế sau chiến tranh. Tuy nhiên, cuộc sống của người dân lao động ở các địa phương vẫn vô cùng khó khăn. Do hoàn cảnh gia đình không khá giả, ông phải tự mình gánh vác việc mưu sinh.
Thời ấy, học một nghề còn quan trọng hơn việc tiếp tục học lên trung học. Câu nói: “Chỉ cần có một nghề trong tay thì sẽ không chết đói” được nhiều người truyền tai nhau. Ông Oh bắt đầu từ những công việc lặt vặt như gội đầu cho khách trong một tiệm cắt tóc gần nhà và dần dần học được nghề cắt tóc. Dù tuổi còn nhỏ, ông đã được mọi người công nhận bởi sự chăm chỉ và cần cù, từ đó bước vào con đường của một người thợ lành nghề.
Năm 1966, ông tham gia kỳ thi cấp chứng chỉ hành nghề cắt tóc quốc gia. Thời điểm đó, kỳ thi chỉ được tổ chức một lần mỗi năm tại Gwangju và Jeonju. Khi hệ thống đào tạo nghề chuyên nghiệp đang dần được xây dựng, việc sở hữu chứng chỉ nghề là nền tảng quan trọng để có một công việc ổn định. Ông Oh đã vượt qua kỳ thi ngay trong lần đầu tiên và chính thức trở thành một thợ cắt tóc được cấp phép.

Sau khi có chứng chỉ, ông bắt đầu làm việc tại Tiệm cắt tóc Seonmi ở trung tâm xã Unbong. Tiệm nằm gần hội trường cũ phía trước trụ sở Hợp tác xã Nông nghiệp. Sau đó, ông tiếp tục làm việc tại Tiệm cắt tóc Hyangmi và Tiệm cắt tóc Sinsin.
Vào thời đó, giá một lần cắt tóc dao động từ 100 đến 130 won. Ngày nay con số ấy có vẻ rất nhỏ, nhưng nếu xét theo mức sống khi đó thì không hề thấp. Trong thập niên 1970, thu nhập bình quân đầu người của Hàn Quốc chỉ khoảng 350 USD mỗi năm, còn thu nhập bằng tiền mặt của người dân nông thôn cũng rất hạn chế. Đó là thời kỳ mà một bát mì tương đen (jajangmyeon) có giá 100 won và vé xe buýt nội thành chỉ 10 won.
Năm 1969, ông gặp người bạn đời của mình là bà Ko Sun-ok, một người con của làng Yupyeong. Hai người đã vun đắp tình yêu qua những lá thư tay và cuối cùng nên duyên vợ chồng. Suốt nhiều năm tháng, họ luôn nương tựa và đồng hành cùng nhau xây dựng gia đình.
Hai ông bà có ba người con: con trai cả Oh Chang-hoon, con trai thứ Oh Gwang-rok và con gái Oh Mi-jeong. Do từng phải từ bỏ việc học vì hoàn cảnh khó khăn, ông Oh luôn mang trong lòng niềm tiếc nuối ấy. Vì vậy, ông quyết tâm cho các con được học hành đầy đủ. Dù phải chịu nhiều gánh nặng kinh tế, ông vẫn gửi các con lên Jeonju học tập từ nhỏ với mong muốn các con được nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn và có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhờ sự hy sinh ấy, cả ba người con đều có công việc ổn định và luôn hiếu thảo với cha mẹ.
Năm 1970, ông mở tiệm cắt tóc riêng tại làng Yupyeong và bắt đầu tự lập. Nghề cắt tóc không chỉ đơn thuần là dịch vụ mà còn là một nghề chuyên môn đòi hỏi kỹ thuật và kinh nghiệm cao. Người thợ cắt tóc khi đó được xem là người góp phần giữ gìn diện mạo chỉnh tề cho cộng đồng và nhận được sự tôn trọng của người dân.
Đặc biệt ở vùng nông thôn, tiệm cắt tóc không chỉ là nơi làm tóc mà còn là một “phòng khách chung” của cả làng. Những câu chuyện về mùa màng, con cái, xã hội và tin tức trong làng đều được chia sẻ tại đây. Các tiệm Seonmi, Hyangmi và Sinsin nơi ông Oh từng làm việc chính là những không gian thân thuộc, nơi lưu giữ biết bao niềm vui, nỗi buồn và ký ức của người dân Unbong.
Dù ngày nay phần lớn các tiệm ấy đã không còn, nhưng chúng vẫn được nhớ đến như những nơi chứa đựng cuộc sống, kinh nghiệm và trí tuệ của một thế hệ người dân nông thôn đã cùng n

hau vượt qua khó khăn.
Từ những năm 1990, ông Oh bắt đầu tham gia công tác cộng đồng với vai trò Trưởng ban Phát triển làng Yupyeong. Sau đó, ông tiếp tục đảm nhiệm vị trí này vào các năm 2002 và 2008, giữ chức Chủ tịch Hội Người cao tuổi năm 2012 và Đại biểu Hợp tác xã Nông nghiệp năm 2016. Đến năm 2019, ông được bầu làm Trưởng thôn làng Yupyeong và vẫn tiếp tục phục vụ cộng đồng cho đến ngày nay.
Cuộc đời của ông là minh chứng cho sự chăm chỉ, tinh thần trách nhiệm và tình yêu thương dành cho cộng đồng. Những đóng góp của ông đã trở thành tấm gương cho thế hệ trẻ noi theo, và ông sẽ mãi được nhớ đến như một người cao niên đáng kính, một chỗ dựa vững chắc của làng Yupyeong.
Xin chúc ông luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và tiếp tục đồng hành cùng quê hương trong những năm tháng tới.
오경재 운봉소식 이사

Từ vấn đề môi trường đến nguồn tài nguyên xuất khẩu: Giá trị mới của chất thải chăn nuôi

(Ông Park Young-su, Chủ tịch Hiệp hội Phân bón Hữu cơ từ Chất thải Chăn nuôi Namwon)
Gần đây, khi được biết kết quả của dự án trình diễn thực tế phân bón K-Compost tại Việt Nam do Viện Quản lý Môi trường Chăn nuôi Hàn Quốc triển khai, tôi đã cảm thấy rất lạc quan và đầy hy vọng. Tin vui rằng phân hữu cơ được sản xuất từ chất thải chăn nuôi – vốn được xem là gánh nặng xử lý tại Hàn Quốc –

đã được ghi nhận về hiệu quả tại các vùng sản xuất nông nghiệp ở nước ngoài và thậm chí dẫn tới các thỏa thuận xuất khẩu thực tế đã mở ra những triển vọng mới cho ngành nông nghiệp và chăn nuôi của chúng tôi.
Dự án trình diễn lần này có sự tham gia của nhiều cơ quan và doanh nghiệp như Viện Quản lý Môi trường Chăn nuôi Hàn Quốc, thành phố Namwon, Hiệp hội Phân bón hữu cơ từ chất thải chăn nuôi Namwon, Hợp tác xã Nông nghiệp Baraebong, Senongwon, Ecobio, Daji, Hợp tác xã Nông nghiệp Jeju Hwalseong và J-People Food. Đây là hoạt động có ý nghĩa, nơi các cơ quan công quyền, nhà sản xuất và doanh nghiệp tư nhân cùng hợp tác nhằm phát triển thị trường nước ngoài, đồng thời kiểm chứng năng lực cạnh tranh của công nghệ Hàn Quốc trong lĩnh vực tái chế chất thải chăn nuôi và phát triển ngành phân bón hữu cơ.
Tôi đã gắn bó nhiều năm với công việc tái chế và tận dụng chất thải chăn nuôi. Ngay từ khi bắt đầu công việc này, tôi luôn mang trong mình một suy nghĩ: phân và chất thải từ vật nuôi không chỉ là tác nhân gây ô nhi


ễm môi trường mà còn là một nguồn tài nguyên quý giá có thể phục vụ cho nông nghiệp.
Đối với người chăn nuôi, việc xử lý chất thải luôn là một áp lực lớn. Tuy nhiên, nếu được lên men và xử lý bằng công nghệ phù hợp, chúng có thể trở thành nguồn phân bón hữu cơ chất lượng cao, giúp cải tạo đất và nâng cao năng suất cây trồng. Vấn đề quan trọng là làm thế nào để tạo ra một thị trường nơi sản phẩm phân bón này được sử dụng hiệu quả và được công nhận đúng với giá trị của nó.
Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là xây dựng được mô hình hợp tác cùng có lợi giữa người chăn nuôi và người trồng trọt. Người chăn nuôi giảm được gánh nặng xử lý chất thải, trong khi người trồng trọt có nguồn phân bón hữu cơ chất lượng để sản xuất nông sản an toàn và bền vững. Đó chính là nền tảng của nền nông nghiệp tuần hoàn và phát triển bền vững.
Khu vực Unbong của thành phố Namwon sở hữu nhiều nguồn tài nguyên chăn nuôi giá trị như lợn đen, bò thịt Hàn Quốc (Hanwoo), bò sữa và gia cầm. Đồng thời, đây cũng là vùng sản xuất nhiều loại cây trồng như xà lách, khoai tây, ớt và nhiều cây màu khác. Tôi mong muốn xây dựng một mô hình mà trong đó ngành chăn nuôi và ngành trồng trọt của Unbong cùng phát triển và hỗ trợ lẫn nhau. Để các sản phẩm chăn nuôi và nông sản của địa phương trở thành những đặc sản nổi tiếng, điều không thể thiếu là đất đai màu mỡ và nguồn phân bón hữu cơ chất lượng cao.
Khu vực Đà Lạt của Việt Nam – nơi triển khai dự án trình diễn lần này – nằm ở độ cao khoảng 1.500 mét so với mực nước biển, có khí hậu ôn hòa quanh năm và được xem là một trong những trung tâm sản xuất rau màu lớn nhất của Việt Nam. Tại đây trồng nhiều loại cây như xà lách, dâu tây, cà chua và ớt. Tuy nhiên, việc canh tác liên tục trong thời gian dài đã làm suy giảm hàm lượng hữu cơ trong đất và ảnh hưởng đến độ phì nhiêu, khiến nhu cầu về phân bón hữu cơ ngày càng tăng.
Trong dự án thử nghiệm này, phân bón K-Compost từ chất thải chăn nuôi được sử dụng chủ yếu trên cây xà lách. Kết quả cho thấy cây trồng sinh trưởng tốt hơn, năng suất tăng lên rõ rệt, đồng thời hệ rễ phát triển khỏe mạnh và sức sống của cây được cải thiện đáng kể. Nông dân địa phương cũng trực tiếp ghi nhận hiệu quả cải tạo đất và nâng cao năng suất của loại phân bón này, từ đó thể hiện sự quan tâm lớn đối với việc ứng dụng trong tương lai.
Tôi cho rằng đây không chỉ đơn thuần là thành công của một mô hình thử nghiệm mà còn là minh chứng cho tương lai mới của ngành chăn nuôi địa phương. Chất thải từ lợn đen, bò Hanwoo, bò sữa và gia cầm của Unbong đã được tái sinh thành phân bón chất lượng cao nhờ công nghệ của Hợp tác xã Nông nghiệp Baraebong, và tiếp tục góp phần nâng cao năng suất sản xuất xà lách tại Đà Lạt. Đó là một kết quả rất đáng ý nghĩa.
Từ trước đến nay, phân bón từ chất thải chăn nuôi thường được xem là sản phẩm phụ tốn chi phí xử lý. Tuy nhiên, nếu hiệu quả được chứng minh thông qua các mô hình thực tế ở nước



ngoài và nhu cầu của nông dân địa phương được xác nhận, thì cách nhìn nhận này hoàn toàn có thể thay đổi. Phân bón từ chất thải chăn nuôi không còn chỉ là đối tượng cần xử lý mà có thể trở thành một nguồn tài nguyên xuất khẩu mới.
Trong thời gian tới, tôi mong muốn tiếp tục mở rộng các mô hình thử nghiệm quốc tế và tích cực khai phá thị trường xuất khẩu. Tôi hy vọng rằng lượng phân bón từ chất thải chăn nuôi ngày càng gia tăng sẽ trở thành mặt hàng xuất khẩu mang lại nguồn ngoại tệ, đồng thời giúp người chăn nuôi giảm gánh nặng chi phí xử lý chất thải và hỗ trợ người trồng trọt xây dựng nền tảng sản xuất ổn định trên những vùng đất khỏe mạnh.
Chất thải chăn nuôi không còn là loại phế thải cần phải loại bỏ hay là gánh nặng gây ô nhiễm môi trường. Với công nghệ phù hợp, nỗ lực không ngừng và một cách nhìn mới, nó có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá giúp phát triển nông nghiệp, bảo vệ môi trường và tạo ra những thị trường mới.
Tôi hy vọng rằng trong tương lai, chất thải từ lợn đen, bò Hanwoo, bò sữa và gia cầm của Unbong sẽ tiếp tục được tái sinh thành nguồn phân bón chất lượng cao, góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh của nông sản địa phương và được ứng dụng tại nhiều quốc gia trên thế giới. Tôi mong muốn một mô hình phát triển bền vững, nơi người chăn nuôi giảm được gánh nặng xử lý chất thải, người trồng trọt sản xuất được nông sản chất lượng cao, và nền kinh tế địa phương có thêm động lực từ ngành xuất khẩu mới.
Tôi tin rằng một ngày không xa, phân bón từ chất thải chăn nuôi mà chúng ta đang tạo ra hôm nay sẽ trở thành một nguồn tài nguyên nông nghiệp thân thiện với môi trường tiêu biểu của Hàn Quốc, được xuất khẩu ra thế giới. Tôi cũng hy vọng rằng Unbong – một vùng nông thôn nhỏ bé – sẽ được biết đến như một hình mẫu của nền nông nghiệp tuần hoàn bền vững. Với niềm tin đó, tôi vẫn đang tiếp tục âm thầm bước đi trên con đường phát triển và nâng cao giá trị của nguồn tài nguyên từ chất thải chăn nuôi.

카카오톡 오픈 채팅방 바로 가기https://open.kakao.com/o/gbyEGLyi
운봉지리산문학회
운봉읍에 있는 운봉지리산문학회 오픈 방입니다.
open.kakao.com
Chủ tịch Hội Phụ nữ Nông dân Park Seon-im nhận Giải thưởng Công dân Tiêu biểu vì sự phát triển thành phố
Bà Park Seon-im, Chủ tịch Hội Phụ nữ Nông dân thuộc xã Unbong, đã được trao Giải thưởng Công dân Tiêu biểu vì sự phát triển thành phố Namwon vào tháng 5 vừa qua nhằm ghi nhận những đóng góp nổi bật cho cộng đồng địa phương.
Là người đứng đầu Hội Phụ nữ Nông dân trực thuộc Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong trong nhiều năm, bà Park luôn tích cực dẫn dắt các hoạt động thiện nguyện và phục vụ cộng đồng. Các hội viên đã thường xuyên tham gia nhiều chương trình ý nghĩa như phát đồ uống miễn phí nhằm hỗ trợ và quảng bá chợ truyền thống, dọn dẹp vệ sinh môi trường, hỗ trợ các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và tham gia phục vụ tại nhiều sự kiện của địa phương.
Đặc biệt, trong năm nay, hội tiếp tục tổ chức chương trình phát đồ uống miễn phí cho người dân và du khách đến tham quan chợ phiên Unbong diễn ra năm ngày một lần, góp phần lan tỏa tinh thần sẻ chia và tình làng nghĩa xóm.
Bà Park chia sẻ:


“Được cùng người dân địa phương chia sẻ niềm vui và giúp đỡ lẫn nhau chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Trong thời gian tới, tôi sẽ tiếp tục cùng các hội viên nỗ lực thực hiện nhiều hoạt động thiện nguyện có ích cho cộng đồng.”
Hội Phụ nữ Nông dân Unbong là một tổ chức tập hợp các nữ lãnh đạo nông thôn, đóng vai trò quan trọng không chỉ trong sự phát triển của nông nghiệp và nông thôn mà còn trong việc xây dựng và gắn kết cộng đồng địa phương. Các hội viên thường xuyên tham gia hỗ trợ lao động mùa vụ, bảo vệ môi trường, chăm lo cho người có hoàn cảnh khó khăn và phục vụ các sự kiện cộng đồng.
Những đóng góp bền bỉ đó được xem là lý do quan trọng dẫn đến việc bà Park Seon-im được trao tặng Giải thưởng Công dân Tiêu biểu vì sự phát triển thành phố lần này.
Giải thưởng không chỉ là niềm vinh dự của riêng bà Park mà còn là sự ghi nhận đối với toàn thể hội viên Hội Phụ nữ Nông dân Unbong, những người đã âm thầm cống hiến cho cộng đồng trong suốt thời gian qua. Người dân địa phương kỳ vọng rằng các hoạt động thiện nguyện và đóng góp xã hội của hội sẽ tiếp tục lan tỏa những giá trị tích cực trong tương lai.
Trường Tiểu học Unbong giành vị trí số 1 toàn đoàn bảng B tại Giải Điền kinh lần thứ 29 do Phòng Giáo dục Namwon tổ chức
Trường Tiểu học Unbong (Hiệu trưởng Yang Hae-ju) đã đạt thành tích xuất sắc tại Giải Điền kinh dành cho học sinh Tiểu học và Trung học cơ sở lần thứ 29 do Trưởng Phòng Giáo dục Namwon tổ chức, diễn ra ngày 24 tháng 4 tại Công viên Thể thao Chunhyanggol Namwon, qua đó giành hạng nhất toàn đoàn bảng B.
Trong giải đấu năm nay, có 24 học sinh từ lớp 3 đến lớp 6 của Trường Tiểu học Unbong tham gia tranh tài. Các em đã thể hiện đầy đủ năng lực được rèn luyện trong thời gian qua và đạt nhiều thành tích nổi bật ở cả nội dung cá nhân lẫn tập thể.
Ở các nội dung cá nhân, học sinh của trường đã đạt được những kết quả đáng khích lệ như:
- Ko Do-hyeon: Hạng 2 nội dung chạy 80m nam lớp 3
- Park Camila: Hạng 1 nội dung chạy 100m nữ lớp 4
- Park Camila: Hạng 1 nội dung chạy 600m nữ lớp 4
- Park Karina: Hạng 1 nội dung nhảy cao nữ lớp 5
- Park Karina: Hạng 1 nội dung chạy 800m nữ lớp 5
- Ko Dae-hyeon: Hạng 1 nội dung đẩy tạ nam lớp 5
- Lee Tae-seo: Hạng 3 nội dung đẩy tạ nam lớp 6

Đặc biệt, học sinh Park Camila đã xuất sắc giành hai huy chương vàng ở nội dung chạy 100m và 600m nữ lớp 4. Tương tự, Park Karina cũng trở thành nhà vô địch kép khi giành chiến thắng ở nội dung nhảy cao và chạy 800m nữ lớp 5.
Từ trước đến nay, Trường Tiểu học Unbong luôn chú trọng phát triển thể chất và nâng cao sức khỏe cho học sinh thông qua nhiều hoạt động thể thao đa dạng. Nhà trường thường xuyên tổ chức các buổi tập điền kinh vào thời gian sinh hoạt buổi sáng và giờ giải lao giữa tiết học, đồng thời khuyến khích học sinh tham gia các câu lạc bộ thể thao và nhiều giải đấu khác nhau để hình thành thói quen vận động thường xuyên.
Đặc biệt, thông qua phương pháp hướng dẫn phù hợp với năng lực và tố chất của từng học sinh, nhà trường đã liên tục đạt được nhiều thành tích đáng tự hào và đang từng bước khẳng định vị thế là một trong những trường học có truyền thống thể thao tiêu biểu của khu vực.
Giáo viên phụ trách đội tuyển, cô Bang, cho biết:
“Các em đã chăm chỉ luyện tập vào buổi sáng cũng như trong thời gian nghỉ giữa giờ, vì vậy mới có thể đạt được kết quả tốt như hôm nay. Điều ý nghĩa nhất không chỉ là thành tích mà còn là việc các em học được tinh thần thể thao, biết động viên và hợp tác cùng nhau trong suốt quá trình thi đấu.”
Thành tích lần này không chỉ mang lại niềm tự hào cho Trường Tiểu học Unbong mà còn cho thấy hiệu quả của việc kết hợp giữa giáo dục học tập và giáo dục thể chất, góp phần nuôi dưỡng những học sinh phát triển toàn diện cả về trí tuệ lẫn thể lực.
Cùng chạy bộ, cùng xây dựng một Unbong khỏe mạnh
Unbong là vùng đất lịch sử nơi diễn ra Trận đại thắng Hwangsan, khi Tướng quân Yi Seong-gye đã đánh bại quân cướp biển Nhật Bản vào cuối thời Goryeo. Trên mảnh đất mà cha ông đã đổ mồ hôi, lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước để bảo vệ quê hương, những người dân hôm nay cũng đang bắt đầu một thử thách mới nhằm xây dựng cuộc sống khỏe mạnh và năng động hơn.
Đó chính là Câu lạc bộ Marathon Hwangsan Daecheop.
Câu lạc bộ Marathon Hwangsan Daecheop được hình thành từ buổi gặp mặt đầu tiên vào tháng 11 năm ngoái và chính thức ra mắt sau Đại hội thành lập tổ chức được tổ chức vào tháng 1 năm nay.
Ban đầu chỉ là một vài người yêu thích chạy bộ tụ họp với nhau, nhưng hiện nay câu lạc bộ đã quy tụ các thành viên ở nhiều độ tuổi khác nhau, từ những người trong độ tuổi 30 cho đến các thành viên ngoài 70 tuổi. Mọi người cùng nhau tập luyện, nâng cao sức khỏe, đồng thời xây dựng tình bạn và tinh thần đoàn kết thông qua hoạt động chạy bộ.
Đối với các thành viên, chạy bộ không chỉ là một môn thể thao mà còn là cơ hội để chăm sóc sức khỏe, vượt qua giới hạn bản thân và tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp trong cộng đồng. Thông qua từng bước chạy, các thành viên đang cùng nhau lan tỏa nguồn năng lượng tích cực và góp phần xây dựng một cộng đồng Unbong khỏe mạnh hơn mỗi ngày.
Câu lạc bộ Marathon Hwangsan Daecheop không chỉ chạy vì thành tích mà còn chạy vì sức khỏe, tình bạn và sự phát triển của cộng đồng địa phương. Đây cũng là một cách để tiếp nối tinh thần kiên cường của vùng đất lịch sử Hwangsan trong cuộc sống hiện đại.




Câu lạc bộ của chúng tôi tập trung chạy bộ vào 6 giờ 30 phút chiều thứ Hai và thứ Năm hằng tuần tại Công viên Seorim. Mỗi buổi tập bắt đầu bằng các bài khởi động nhẹ nhàng, sau đó các thành viên sẽ chạy với cự ly và tốc độ phù hợp với thể lực của mình.
Có người chạy nhanh, cũng có người kết hợp giữa đi bộ và chạy chậm để rèn luyện sức khỏe. Điều quan trọng không phải là thành tích hay tốc độ, mà là sự kiên trì và đều đặn. Trong quá trình cùng nhau tập luyện, động viên và cổ vũ lẫn nhau, các thành viên ngày càng trở nên gắn bó hơn, đồng thời tinh thần cộng đồng cũng được vun đắp và phát triển.
Hiện nay, câu lạc bộ có 16 thành viên. Thành phần tham gia rất đa dạng, gồm nhân viên văn phòng, người kinh doanh, nông dân và người đã nghỉ hưu. Ngay cả những người chưa từng có kinh nghiệm chạy bộ cũng có thể tham gia một cách thoải mái.
Mỗi khi chứng kiến những thành viên trước đây chạy chưa nổi 1 km nhưng nhờ luyện tập đều đặn đã cải thiện sức khỏe và trở nên tự tin hơn, chúng tôi đều cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.
Ngoài các buổi tập thường xuyên, các thành viên còn tham gia nhiều giải chạy trong khu vực như Marathon Haepyeong, Marathon Chunhyang, cũng như nhiều giải marathon trên khắp Hàn Quốc. Quá trình cùng nhau luyện tập, cùng đổ mồ hôi và động viên nhau để hoàn thành đường chạy mang ý nghĩa lớn hơn rất nhiều so với một hoạt động thể thao thông thường.
Chạy bộ là môn thể thao không đòi hỏi trang thiết bị đắt tiền. Chỉ cần một đôi giày thể thao thoải mái và quyết tâm cải thiện sức khỏe, bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu.
Trong thời gian tới, Câu lạc bộ Marathon Hwangsan Daecheop sẽ tiếp tục đồng hành cùng nhiều người dân hơn nữa để xây dựng một Unbong khỏe mạnh, năng động và tràn đầy sức sống.
Chúng tôi rất mong nhận được sự quan tâm và tham gia của đông đảo người dân địa phương. Hy vọng mọi người sẽ cùng nhau chạy bộ, cùng nhau mỉm cười và cùng nhau xây dựng một cuộc sống khỏe mạnh hơn.
Thông tin liên hệ
Moon Gwang-ho
Chủ tịch Câu lạc bộ Marathon Hwangsan Daecheop
📞 010-3672-0609
Thăm làng quê
Làng Seosang, thôn Seocheon-ri
Chúng ta đang bước vào thời điểm Hạ chí (夏至), tiết khí thứ mười trong hệ thống 24 tiết khí truyền thống. Hạ chí nằm giữa tiết Mang chủng (芒種) và Tiểu thử (小暑), thường rơi vào khoảng ngày 22 tháng 6 dương lịch, tương ứng với tháng 5 âm lịch.
Hạ chí là thời điểm giữa mùa hè và cũng là ngày có thời gian ban ngày dài nhất trong năm. Đây là giai đoạn thời tiết có nhiều biến động, khi mùa mưa bắt đầu hoặc đôi khi xảy ra hạn hán, vì vậy người nông dân phải luôn chủ động chuẩn bị và ứng phó với những thay đổi của thiên nhiên.
Đối với người dân nông thôn, đây là một trong những thời điểm bận rộn nhất trong năm, chỉ đứng ngang hàng với mùa thu hoạch. Nhiều công việc đồng áng quan trọng đều tập trung vào giai đoạn này.
Vào dịp Hạ chí, người dân tiến hành thu hoạch và đập lúa mạch, thu hoạch lúa mì, đào khoai tây, thu hoạch và phơi khô tỏi, thu hoạch hành tây, thu hoạch thuốc lá và cây gai dầu. Đồng thời, họ cũng phải làm cỏ ruộng ớt, phòng trừ sâu bệnh, gieo trồng kiều mạch, nuôi tằm và gieo các loại đậu tương muộn phục vụ luân canh cây trồng.
Những công việc nối tiếp nhau diễn ra không ngừng, phản ánh nhịp sống cần cù của người nông dân và vẻ đẹp của nền văn hóa nông nghiệp truyền thống đã được gìn giữ qua nhiều thế hệ.





Khu ruộng thí nghiệm của Trạm Nghiên cứu Unbong thuộc Viện Khoa học Cây lương thực Quốc gia
Khi tiết Hạ chí (夏至) – tiết khí thứ mười trong hệ thống 24 tiết khí – đang đến gần, những ký ức tuổi thơ về những ngày phụ giúp cha mẹ làm nông lại hiện lên rõ nét trong tâm trí tôi.
Mỗi mùa thu hoạch lúa mạch và lúa mì, tôi thường giúp cha vận hành chiếc máy tuốt lúa phát ra tiếng “thùng thùng thùng” vang vọng khắp cánh đồng. Sau một ngày làm việc, người ngứa ngáy vì bụi rơm và trấu bám đầy quần áo. Đến mùa khoai tây Hạ chí, tôi lại ngồi trên hiên nhà ăn những củ khoai nóng hổi do mẹ luộc.
Ngày ấy nghề nuôi tằm rất phổ biến. Mỗi sáng, trước khi đến trường, tôi phải hái đầy một gùi lá dâu cho tằm ăn. Ban đêm, những nong tằm chiếm gần hết căn phòng nên chúng tôi gần như phải ngủ cạnh những nong tằm và phân tằm. Khi đó tôi từng rất ghét cuộc sống ấy, nhưng giờ đây tất cả đã trở thành những ký ức đẹp đẽ và thân thương.
Trong số báo tháng 6 này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về làng Seosang (西上).
Làng Seosang nằm bên phải quốc lộ từ ngã tư Unbong hướng về thành phố Namwon, sau khi đi qua nút giao Unbong và cầu Unbong nhưng trước khi vượt đèo Masan. Phía đối diện là làng Seonam. Ngoài ra, từ ngã tư Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong đi theo trục đường chính của thị trấn, rẽ trái tại khu nhà máy rượu cũ trên đường đến trụ sở hành chính xã, ngôi làng nằm bên trái chính là Seosang.
Về địa hình của làng Seosang, nội dung này đã được giới thiệu khá chi tiết trong chuyên đề về làng Seonam của số tháng 6 năm 2025. Tuy nhiên, để giúp độc giả dễ hình dung, chúng tôi xin nhắc lại một số nét chính.
Thực tế, sẽ dễ hiểu hơn nếu xem xét toàn bộ khu vực Seocheon-ri, bao gồm ba làng Seonam, Seosang và Seoha, thay vì chỉ riêng làng Seosang.
Dòng suối nhỏ bắt nguồn từ núi Segolsan chảy theo dòng Ramcheon, trong khi dòng nước từ núi Goribong chảy theo suối Juchoncheon rồi hợp lưu với Ramcheon trước làng Eomgye. Các dòng nước này hợp lại tạo thành một con sông lớn chảy dọc phía tây Seocheon-ri.
Trước đây, khu vực này thường xuyên bị lũ lụt do mưa lớn khiến lưu lượng nước tăng đột biến. Vì vậy, người dân đã xây dựng hệ thống đê Ramcheon theo hướng bắc – nam để phòng chống lũ. Cũng từ đó, cầu Unbong – trước đây gọi là cầu Seocheon – với chín nhịp bắc qua dòng sông đã được xây dựng trên tuyến đường dẫn tới đèo Masan.
Tên gọi của Seocheon-ri cũng gắn liền với dòng Ramcheon chảy phía tây làng.
Theo truyền thuyết địa phương, tại một địa phương mang tên Unbong thuộc thời nhà Tống ở Trung Quốc có các vùng Seocheon, Dongcheon và Bukcheon. Địa thế nơi đó được cho là rất giống với vùng Unbong của Triều Tiên, vì vậy người xưa đã lấy nguyên tên địa danh và tên sông suối để đặt cho vùng đất này.
Trước đây toàn bộ khu vực chỉ được gọi chung là Seocheon-ri. Tuy nhiên, ngày 15 tháng 3 năm 1972, do điều chỉnh hành chính, phần phía trên được tách thành làng Seosang, phần phía dưới thành làng Seoha. Sau đó, khu vực phía nam của Seosang tiếp tục được tách thành làng Seonam, hình thành ba làng như ngày nay.
Bước vào bên trong Seosang, có thể thấy hệ thống đường làng được quy hoạch khá đều đặn theo hướng đông – tây và bắc – nam, tạo thành dạng ô bàn cờ.
Từ trụ sở Hợp tác xã Nông nghiệp đến hội trường làng chỉ mất vài phút đi bộ. Hội trường được xây dựng hai tầng và đồng thời sử dụng làm nhà sinh hoạt cho người cao tuổi. Trên tường có gắn tấm biển lớn ghi rõ đây là nơi tránh nóng và tránh rét cho người dân. Công trình này được sử dụng cho các cuộc họp, sinh hoạt cộng đồng cũng như là nơi nghỉ ngơi cho người dân vào mùa hè và mùa đông.
Trong thời gian cao điểm mùa vụ, nơi đây khá vắng vẻ vì mọi người bận sản xuất nông nghiệp. Tuy nhiên, sau khi kết thúc vụ cấy lúa, người dân lại tập trung đông hơn để trò chuyện, dùng bữa và giao lưu.
Nhờ nằm ngay trung tâm thị trấn Unbong nên Seosang có nhiều cơ sở kinh doanh như nhà hàng, quán gà rán, quán ăn nhanh, nhà hàng Trung Hoa, trạm xăng, gara ô tô, cửa hàng tiện lợi và tiệm giặt là. Trong làng còn có hai bãi đỗ xe công cộng và một trạm sạc xe điện.
Nhiều cơ quan quan trọng cũng đặt tại đây như Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong, Bưu điện Unbong và Trạm nghiên cứu Unbong thuộc Viện Khoa học Cây lương thực Quốc gia Hàn Quốc.
Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong có lịch sử từ năm 1917, khi Phòng giao dịch Unbong của Ngân hàng Nông nghiệp Namwon được thành lập. Năm 1932, đơn vị được chuyển về vị trí hiện nay. Sau khi hệ thống ngân hàng nông nghiệp và hợp tác xã được hợp nhất vào năm 1961, Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong chính thức ra đời sau đại hội thành lập ngày 2 tháng 8 năm 1971.
Đến cuối năm 2025, hợp tác xã có 1.708 thành viên, trong đó 732 người là nữ, chiếm 42,9%. Tổng tiền gửi đạt 128,6 tỷ won, dư nợ cho vay tín dụng tương hỗ đạt 76,5 tỷ won và dư nợ cho vay chính sách đạt 39,2 tỷ won. Trong lĩnh vực kinh doanh nông sản, doanh số bán nông sản đạt 57,4 tỷ won, tổng doanh số các hoạt động kinh doanh đạt 80,5 tỷ won.
Tiếp theo là Bưu điện Unbong, cơ quan phục vụ nhu cầu bưu chính và tài chính của người dân địa phương. Đơn vị này được thành lập lần đầu vào ngày 10 tháng 6 năm 1905 với tên gọi Bưu điện tạm thời Unbong, sau đó nhiều lần đổi tên và mở rộng trước khi chuyển đến vị trí hiện nay tại làng Seosang vào năm 2005.
Ngoài dịch vụ thư tín, bưu điện còn cung cấp dịch vụ tiết kiệm bưu điện, chuyển tiền, thanh toán và vận chuyển nông sản, đặc sản địa phương.
Một cơ sở quan trọng khác là Trạm nghiên cứu Unbong thuộc Viện Khoa học Cây lương thực Quốc gia, trực thuộc Cục Phát triển Nông thôn Hàn Quốc. Đây là cơ quan nghiên cứu nhằm bảo đảm an ninh lương thực, phát triển giống cây trồng mới và thích ứng với những thay đổi của môi trường nông nghiệp.
Hiện nay trạm có khoảng 13.200㎡ diện tích thử nghiệm trồng lúa, lúa mạch và lúa mì cùng khoảng 6.600㎡ diện tích cho công trình và các mục đích khác. Từ năm 2006, đơn vị còn mở rộng thêm khoảng 6.600㎡ đất nghiên cứu mới.
Seosang còn nổi tiếng với cây Dangsan linh thiêng của làng. Bên trái lối vào nhà hàng “Bữa ăn khỏe mạnh” có hai cây du cổ thụ khoảng 30 năm tuổi. Trước đây tại vị trí này từng có cây Dangsan hàng trăm năm tuổi nhưng đã bị chặt bỏ khi mở rộng đường. Người dân sau đó đã trồng lại hai cây con lấy từ cây cổ thụ cũ và tiếp tục coi đây là cây thần bảo hộ của làng.
Hằng năm, vào ngày mồng hai tháng Giêng âm lịch, người dân vẫn tổ chức lễ tế Dangsan để cầu bình an và mùa màng thuận lợi.
Tính đến cuối năm 2025, làng Seosang có 90 hộ dân với 165 nhân khẩu, gồm 78 nam và 87 nữ. So với nhiều làng khác tại Unbong, đây là một cộng đồng có quy mô khá lớn. Phần lớn người dân làm nghề trồng lúa và hoa màu. Ngoài ra còn có 4 hộ trồng xà lách, 2 hộ trồng cà chua bi, 1 hộ trồng ớt chuông (paprika) và 1 hộ chăn nuôi bò Hanwoo.
Seosang ngày nay không chỉ là một ngôi làng có lịch sử lâu đời mà còn là trung tâm hành chính, kinh tế và sinh hoạt cộng đồng quan trọng của thị trấn Unbong, nơi lưu giữ những giá trị truyền thống trong khi vẫn không ngừng phát triển cùng thời đại.



toàn thể người dân trong làng cùng tham gia dọn dẹp, vệ sinh các tuyến đường nội thôn, góp phần tạo nên môi trường sống sạch đẹp và dễ chịu. Bên cạnh đó, làng cũng thường xuyên tổ chức các chuyến tham quan bằng xe buýt cho cư dân vào những dịp nhất định nhằm tăng cường sự gắn kết trong cộng đồng. Mùa xuân năm nay, người dân đã cùng nhau thực hiện chuyến dã ngoại đến Samcheonpo, tạo nên những kỷ niệm vui vẻ và ý nghĩa.
Trong các hoạt động phát triển làng và xây dựng tinh thần đoàn kết giữa các cư dân, Trưởng làng Oh Gyeong-jae luôn đóng vai trò trung tâm, tích cực dẫn dắt và kết nối mọi người.
Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến Trưởng làng Oh Gyeong-jae vì những thông tin quý báu và sự hỗ trợ nhiệt tình giúp chúng tôi hoàn thành bài viết giới thiệu về làng Seosang.
Lễ Tưởng niệm Ngày Tưởng niệm Liệt sĩ lần thứ 71 và Chương trình chia sẻ mì tương đen (Jajangmyeon)



Nhân dịp Ngày Tưởng niệm Liệt sĩ lần thứ 71, chính quyền và người dân thị trấn Unbong đã tổ chức lễ tưởng niệm trang trọng nhằm tri ân các anh hùng liệt sĩ và những người có công đã hy sinh vì đất nước.
Buổi lễ diễn ra trong không khí trang nghiêm với sự tham dự của các cựu chiến binh, gia đình có công với cách mạng, đại diện các cơ quan, tổ chức xã hội và đông đảo người dân địa phương. Các đại biểu đã dành phút mặc niệm, dâng hoa và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã cống hiến và hy sinh cho nền độc lập, tự do của đất nước.
Sau lễ tưởng niệm, Câu lạc bộ Rotary Unbong đã tổ chức chương trình thiện nguyện chia sẻ mì tương đen (Jajangmyeon) dành cho người dân địa phương. Các thành viên câu lạc bộ đã chuẩn bị hàng trăm suất ăn để phục vụ miễn phí cho người tham dự, tạo nên bầu không khí ấm áp và thân tình.
Hoạt động chia sẻ mì tương đen không chỉ mang ý nghĩa phục vụ cộng đồng mà còn góp phần gắn kết tình làng nghĩa xóm, giúp người dân các thế hệ cùng gặp gỡ, trò chuyện và tưởng nhớ ý nghĩa của Ngày Tưởng niệm Liệt sĩ.
Sự kết hợp giữa lễ tưởng niệm và hoạt động thiện nguyện đã giúp ngày lễ trở nên ý nghĩa hơn, vừa thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc, vừa lan tỏa tinh thần sẻ chia và đoàn kết trong cộng đồng.







Bản tin Unbong (운봉소식)
Tháng 6 năm 2026
Tác giả: Seo Seung-beom, Ủy viên Ban Biên tập Bản tin Unbong
Văn phòng Luật gia Park Kyung-soo quyên góp hỗ trợ các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn
Văn phòng Luật gia Park Kyung-soo (Luật gia Park Kyung-soo) đã tiếp tục trao tặng 1,2 triệu won cho những người dân có hoàn cảnh khó khăn tại thị trấn Unbong trong nửa đầu năm nay.
Sau các đợt quyên góp vào nửa đầu và nửa cuối năm trước, ông Park Kyung-soo tiếp tục duy trì hoạt động thiện nguyện thường niên, trở thành tấm gương tiêu biểu về tinh thần sẻ chia trong cộng đồng địa phương.
Số tiền quyên góp lần này sẽ được chuyển thông qua Quỹ Phúc lợi Cộng đồng Jeonbuk đến Hội đồng Bảo đảm An sinh Xã hội thị trấn Unbong, và được sử dụng cho các chương trình hỗ trợ đặc biệt dành cho những người dân đang gặp khó khăn hoặc thuộc nhóm dễ bị tổn thương trong xã hội.
Ông Park Kyung-soo chia sẻ:
“Dù chỉ là một tấm lòng nhỏ bé, tôi hy vọng khoản hỗ trợ này sẽ mang lại sự giúp đỡ thiết thực cho những người đang gặp khó khăn.”
Ông Kim Jong-pyo, Trưởng thị trấn Unbong, bày tỏ lòng cảm ơn:
“Chúng tôi chân thành cảm ơn nghĩa cử cao đẹp đã được duy trì suốt nhiều năm qua. Khoản hỗ trợ quý báu này sẽ được sử dụng đúng nơi, đúng đối tượng cần giúp đỡ nhất.”
Hoạt động thiện nguyện liên tục của Luật gia Park Kyung-soo không chỉ mang ý nghĩa hỗ trợ vật chất mà còn góp phần lan tỏa tinh thần tương thân tương ái, khích lệ cộng đồng cùng chung tay chăm lo cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Hội Thanh niên Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong quyên góp 3 triệu won từ lợi nhuận lễ hội

Hội Thanh niên Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong (Chủ tịch Lee Jeong-gu) đã trao tặng 3 triệu won cho các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại thị trấn Unbong. Khoản kinh phí này được hình thành từ lợi nhuận thu được khi hội vận hành gian hàng tại Quảng trường Wolgung trong thời gian diễn ra Lễ hội Nông sản Đặc sản Namwon 2026, được tổ chức kết hợp với Lễ hội Chunhyang.
Mặc dù đang trong mùa vụ bận rộn, các hội viên vẫn tích cực tham gia vận hành gian hàng và quảng bá các sản phẩm nông nghiệp đặc trưng của địa phương. Với mong muốn đóng góp trở lại cho cộng đồng, toàn bộ lợi nhuận thu được từ hoạt động lễ hội đã được thống nhất trao tặng cho những người dân đang gặp khó khăn.
Chủ tịch Lee Jeong-gu cho biết:
“Chúng tôi hy vọng khoản kinh phí được tạo nên từ sự chung sức của các hội viên sẽ trở thành nguồn động viên và hy vọng nhỏ dành cho những người đang cần được giúp đỡ.”
Ông Kim Jong-pyo, Trưởng thị trấn Unbong, cũng bày tỏ sự cảm kích:
“Tinh thần sẻ chia và trách nhiệm cộng đồng của các bạn trẻ đang mang lại nguồn động lực lớn cho địa phương. Chúng tôi chân thành cảm ơn nghĩa cử tốt đẹp này.”
Khoản tiền quyên góp lần này sẽ được sử dụng thông qua các chương trình chuyên biệt của Hội đồng Bảo đảm An sinh Xã hội thị trấn Unbong, nhằm hỗ trợ các hộ gia đình và cá nhân thuộc diện khó khăn, đang nằm trong vùng “khoảng trống phúc lợi” của địa phương.
Hoạt động ý nghĩa của Hội Thanh niên Hợp tác xã Nông nghiệp Unbong không chỉ thể hiện tinh thần đoàn kết và trách nhiệm xã hội của thế hệ trẻ mà còn góp phần lan tỏa văn hóa sẻ chia, xây dựng một cộng đồng Unbong ấm áp và nhân ái hơn.


Bản tin Unbong được xuất bản với sự hỗ trợ của Dự án Nâng cao năng lực cấp thành phố và quận/huyện năm 2026, thông qua chương trình đào tạo phóng viên địa phương và sản xuất nội dung nhằm phát huy hiệu quả khu vực đã hoàn thành Dự án Phát triển Nông thôn Tổng hợp tại thị trấn Unbong.
'운봉소식 2026년' 카테고리의 다른 글
| Bản tin UnbongSố tháng 7 năm 2026 (0) | 2026.07.15 |
|---|---|
| 운봉소식 2026. 7월호 (1) | 2026.07.15 |
| 운봉소식 2026년 6월 (3) | 2026.06.17 |
| BẢN TIN UNBONG – SỐ THÁNG 5 NĂM 2026 (0) | 2026.05.15 |
| 운봉소식 2026년 5월호 (1) | 2026.05.15 |